Tác giả Nguyễn Phan Hách của ‘Hoa sữa’ qua đời

Tác giả những bài thơ nổi tiếng như “Hoa sữa”, “Làng quan họ” qua đời hôm 21/4 vì mắc bệnh trọng.

Nhà thơ, nhà văn Nguyễn Phan Hách (sinh ngày 13/1/1944) tại Bắc Ninh. Sau khi tốt nghiệp sư phạm, ông đi dạy học một thời gian rồi về ty văn hóa Hà Bắc làm cán bộ sưu tầm nghiên cứu văn hóa dân gian.

Sau đó, ông về làm biên tập viên tuần báo Văn nghệ. Năm 1977, ông làm cán bộ biên tập ở NXB, sau đó làm giám đốc NXB Hội Nhà văn. Từ năm 2008, ông làm Tổng biên tập NXB Dân trí.

Theo nguồn tin từ gia đình, từ năm 2018, ông phát hiện trọng bệnh, đươc bác sĩ và gia đình chữa chạy nhưng không qua khỏi.

Nhà thơ, nhà văn Nguyễn Phan Hách.

Ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Nguyễn Phan Hách đã sáng tác và có truyện ngắn đăng báo Văn nghệ (năm 1958). Ông từng nhận giải thưởng do tuần báo Văn nghệ tổ chức thi các năm 1969 và 1974. Giải thưởng truyện rất ngắn của tạp chí Thế giới mới năm 1994.

Cuộc đời gắn bó với ngành xuất bản, nhưng Nguyễn Phan Hách vẫn giữ những khoảng riêng cho mình với thơ ca. Ông là tác giả của những bài thơ nổi tiếng như Hoa sữa (được phổ thành ca khúc Tình đầu), Làng quan họ (được nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo phổ thành bài hát Làng quan họ quê tôi nổi tiếng). Ông có tới bốn tác phẩm được đưa vào giảng dạy trong sách giáo khoa cũ như: bài thơ Lăng Bác (tên gốc là Nắng Ba Đình), các tản văn Đường đi Sapa, Kỳ diệu rừng xanh, Cá hồi vượt thác, truyện ngắn Hương ổi.

Nguyễn Phan hách cũng thành công với văn xuôi. Ông đã xuất bản bốn cuốn tiểu thuyết như: Tan mây, Mê cung, Người đàn bà buồn và đặc biệt là Cuồng phong.

Hoa sữa

Tuổi mười lăm em lớn từng ngày,
Một buổi sáng bỗng biến thành thiếu nữ.
Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ,
Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ.

Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu,
Mùi hoa sữa tan trong áo em và mái tóc.
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt,
Vậy mà tan trong sương gió mong manh.

Tại mùa thu, tại em hay tại anh?
Tại sang đông không còn hoa sữa?
Tại siêu hình tại gì không biết nữa?
Tại con bướm vàng có cánh nó bay?

Ðau khổ nhiều nhưng éo le thay.
Không phải thời Romeo và Juliette,
Nên chẳng có đứa nào dám chết,
Ðành lòng thôi mỗi đứa một phương.

Chỉ mùa thu còn trọn vẹn yêu thương,
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ,
Hương của tình yêu đầu nhắc nhở,
Có hai người xưa đã yêu nhau…

Theo Zing

Bài viết liên quan